Tôi đã lặng người đi rất lâu, đã không cầm được nước mắt khi chứng kiến cảnh từng đợt gió thốc vào lạnh tê người, ngay ở bậu cửa của ngôi nhà xơ xác ấy hình ảnh cô bé với chiếc xích trong chân đang run lên bần bật.
Tôi tìm đến nhà cháu Lưu Thị Hằng (SN 2006, thôn 11, xã Cán Khê, Như Thanh- Thanh Hóa) vào một ngày mưa phùn, trời rét cắt da cắt thịt. Thế nhưng ngay khi bước vào cửa, đập vào mắt chúng tôi là hình ảnh một cô bé gầy gò, ốm yếu co ro trên nền đất, chân bị xích vào cây cột nhà bằng 1 dây xích sắt. Trong ánh mắt thơ dại của đứa trẻ ấy như muốn cầu xin những người khách lạ cởi trói chiếc xích sắt ra khỏi đôi chân bé bỏng của em.
Theo lời kể của chị Quách Thị Thủy (mẹ của cháu Hằng) thì bao nhiêu năm qua chị phải nén nỗi đau của tình mẫu tử, tự tay dùng xích sắt gông cùm chân đứa con gái 9 tuổi vào cột nhà.
Bao năm qua, cuộc sống của cô bé 9 tuổi gắn liền với xích sắt, bệnh tật và đói nghèo
Năm 2006 chị sinh đôi được Hằng và một cậu em trai nữa. Nhưng không như những đứa trẻ khác, Hằng chào đời mà không cất tiếng khóc cũng không chịu bú mẹ. Điều bất thường ấy như báo trước với gia đình chị Thủy những chuyện chẳng lành.
Được vài tháng tuổi Hằng phải nhập viện điều trị vì lên cơn co giật, toàn thân tím tái. Tại bệnh viện, các bác sĩ cho biết tình trạng bệnh tình của Hằng nguy kịch, khó cứu chữa. Nhưng rồi mầm sống bé bỏng ấy vẫn vượt qua cơn nguy kịch để ở lại với cuộc đời. Dù vậy, Hằng trở thành một bé gái không bình thường, mắt ngây dại, không biết khóc cũng chẳng biết cười.
Khi Hằng được khoảng năm tháng tuổi, gia đình phát hiện hàm trên của em có 2 chiếc răng nanh mọc ngược lên phía trên, sau đó chiếc răng này xuyên thủng lớp da môi trên của Hằng mà đâm ngược ra ngoài. Ngày ấy, lũ trẻ trong xóm và những người ác miệng gọi Hằng bằng cái tên “ma cà rồng”. Mỗi lần tình cờ nghe người ta gọi con mình bằng cái tên quái quỷ ấy, chị Thủy lại quặn thắt nỗi thương con, buồn tủi.
Cuộc sống của gia đình chị Thủy gần như chưa có một ngày bình yên. Hằng là đứa trẻ ngây dại, ốm quay quắt suốt tháng này qua năm khác. Cô bé khốn khổ ấy khi đói không biết đòi ăn, cho ăn không biết lúc nào mình no, quần áo bố mẹ mặc lên người chưa ấm hơi em đã xe toang, cho vào miệng nhai ngấu nghiến.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét